Điện Ảnh Hongkong: Một Thời Hoàng Kim Hùng Bá Châu Á (P2)

Nền điện ảnh của quốc gia nào cũng thế, khởi nguồn, xây dựng, phát triển đỉnh điểm, tiếp đến là thoái trào và bước vào cuộc cách mạng đổi mới. Thập niên 70, một đồng sự từng hợp tác với Thiệu Dật Phu là Trâu Văn Hoài đã rời khỏi Thiệu Thị, lập công ty riêng đặt tên Golden Harvest (Gia Hòa), tuyên chiến đe dọa và phá vỡ thế độc tôn của Shaw Brothers.

(Logo hãng Gia Hòa)

Át chủ bài thời bấy giờ của Gia Hòa dưới sự lãnh đạo của Trâu Văn Hoài và Hà Quán Xương chính là siêu sao võ thuật Lý Tiểu Long, gia đình Hứa Quán Kiệt – Hứa Quán Văn – Hứa Quán Anh, sau này có thêm Thành Long. Các phim do Gia Hòa sản xuất mang đậm phong cách phương Tây từ Hollywood, kịch bản hấp dẫn, kỹ thuật dựng phim hiện đại, tối tân…, những điều này hoàn toàn lấn át Thiệu Thị Huynh Đệ. Thậm chí phim Hongkong đặt mục tiêu với tham vọng quốc tế hóa và bước đầu chinh phục Châu Âu, anh em nhà họ Hứa (cùng diễn viên Mạch Gia - Công ty Tân Nghệ Thành), Lý Tiểu Long chính là những cái tên tiên phong “đem chuông đi đánh xứ người”.

Về phần Thiệu Thị, khi thấy không đủ năng lực cạnh tranh với Gia Hòa, ông Thiệu Dật Phu và tri kỷ của mình là Phương Dật Hoa tập trung xây dựng đài TVB trở thành bá chủ của ngành truyền hình, và là đối thủ mạnh nhất của đài RTV (về sau đổi thành ATV).

Những bộ phim dài tập do TVB sản xuất đã góp phần sản sinh lứa diễn viên tài hoa bậc nhất của nền giải trí Hoa ngữ nói riêng và cả Châu Á nói chung. Làn sóng mới Hương Cảng khởi đầu thập niên 80 bằng tất cả tinh hoa được kế thừa từ thế hệ trước.

(Từ trái sang: Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc, Trương Quốc Vinh)

Xuất thân từ các lớp đào tạo từ TVB, ATV, những cái tên như Châu Nhuận Phát, Mai Diễm Phương, Vạn Tử Lương, Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc, Trịnh Du Linh, Trương Quốc Vinh, Châu Tinh Trì, Lưu Đức Hoa…., với lối diễn xuất theo trường phái chân thực, ảnh hưởng từ Method Acting của Hollywood đã tạo được sự bảo chứng phòng vé, tiếng tăm vượt khỏi lãnh thổ Hương Cảng.

Ngoài phim võ thuật, thể loại phim hành động – xã hội đen nổi lên như một hiện tượng mới. Ngô Vũ Sâm, Lâm Lĩnh Đông và Từ khắc là các đạo diễn xuất sắc ở giai đoạn này.

Hình ảnh “đại ca” của Châu Nhuận Phát hay tuyệt kỹ “Vô Ảnh Cước” của Lý Liên Kiệt là đại diện cho sự phồn thịnh tuyệt đối thời bấy giờ

(Từ trái sang: Mai Diễm Phương, Thành Long, Châu Nhuận Phát)

Đặc biệt, Ngô Vũ Sâm đã kế thừa tinh túy từ thầy của mình – đạo diễn Trương Triệt, tiếp thu và phát huy kỹ thuật chuyển động slow-motion vào phong cách đấu súng “tam điệp” đầy hoa mỹ, để rồi đem thứ nghệ thuật đậm tính cá nhân để phát triển sự nghiệp ở Hollywood một cách đầy tự hào.

Sang đến thập niên 90, ngôi vương phòng vé và tầm ảnh hưởng bậc nhất gọi tên “Vua hài” Châu Tinh Trì cùng đạo diễn Vương Tinh. Ở mảng nghệ thuật, Vương Gia Vệ được ví như “minh chủ” của dòng phim kén người xem này. Trương Quốc Vinh trở thành “bảo bối” của xứ Hương Cảng với màn trình diễn kinh điển trong Bá Vương Biệt Cơ (1993). Còn bộ ba phim về tình yêu và sự cô đơn gồm A Phi Chính Truyện (1991) – Tâm Trạng Khi Yêu (2000) – 2046 (2004) luôn nằm trong danh sách những phim hay nhất mọi thời đại. Chỉ riêng Tâm Trạng Khi Yêu đã đem về cho Lương Triều Vỹ giải thưởng Nam Chính Xuất Sắc tại Liên hoan phim Cannes. Khi “quái kiệt” Quentin Tarantino thưởng thức tác phẩm Trùng Khánh Sâm Lâm (1995) của đạo diễn Vương Gia Vệ, ông thậm chí đã khóc vì hạnh phúc do đã có cơ hội được trải nghiệm một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo.

(Châu Tinh Trì trong Đội Bóng Thiếu Lâm)

Cột mốc ở những năm 2000 có lẽ là thời khắc cuối cùng trên đỉnh vinh quang của nền điện ảnh từng thống trị Châu Á, tầm ảnh hưởng chỉ đứng sau Hollywood. Rạp chiếu phim vẫn có Vô Gian Đạo (2002), xuất sắc đến mức người Mỹ mua bản quyền làm lại và nhận được vô số lời khen. Tuyệt Đỉnh Kungfu (2004) do Châu Tinh Trì thực hiện ngoài việc cho thấy tài năng của Tinh Gia, còn là lời tri ân đến những tác phẩm vang bóng một thời thông qua những cảnh phim tôn vinh võ thuật.

Tuy đã qua thời đỉnh cao, nhưng trong lòng công chúng, kỷ niệm về thời hoàng kim của bộ môn nghệ thuật thứ bảy xứ Cảng Thơm luôn là những hoài niệm đẹp đẽ nhất. Người hâm mộ vẫn hy vọng về một ngày không xa, Hongkong sẽ quay trở lại vị thế vốn có của mình, như một sự minh chứng rằng “con rồng Châu Á” chỉ đang tạm nghỉ ngơi. Sẵn sàng hô phong hoán vũ khi cần, hoàn toàn là thế lực đáng gờm không thể xem thường.

(Lễ kỷ niệm 50 năm TVB)

Điện Ảnh Hongkong: Một Thời Hoàng Kim Hùng Bá Châu Á (P1)

 

 

 

Bài viết liên quan